Quyền Lực và Trách Nhiệm

Như được tiết lộ với
Marshall Vian Summers
vào ngày 29 tháng 8 năm 1987
tại Los Angeles, CA


Chú thích cho đọc giả:
Bản dịch này được đưa cho Hội bởi một học sinh của Thông Điệp Mới người đã xung phong để phiên dịch bài viết nguyên bản tiếng Anh. Chúng tôi phát hành bài dịch này cho thế giới dưới phiên bản đầu này để mọi người có cơ hội liên kết với một phần của Thông Điệp Mới trong ngôn ngữ của họ.

Sự quan tâm của nhiều người vào sự phát triển cá nhân, sự phát triển tâm linh và vào việc trau dồi khả năng của họ thì được gắn liền với vấn đề quyền lực. Rất thiết yếu để bạn nhận ra rằng quyền lực và trách nhiệm được gắn liền với nhau về bản chất. Bạn không thể tách chúng ra.

Vì vậy, chúng ta hãy nhìn vào quyền lực. Quyền lực là khả năng để chăm sóc người khác. Đó hiện là định nghĩa của Tôi về quyền lực. Tất nhiên, có những định nghĩa rất tốt khác. Nhiều người các bạn sẽ nghĩ, “Quyền lực là khả năng để vượt qua trở ngại hay cản trở hay trở ngại. Quyền lực là khả năng để hoàn thành công việc trong thế giới. Quyền lực là khả năng để duy trì trạng thái bình an.” Đây đều là đúng, nhưng Tôi sẽ nói về quyền lực trong bối cảnh của việc cung cấp, khả năng chăm sóc người khác mà không mất mát nhưng có thêm. Đó là định nghĩa của Tôi về quyền lực. Nó không phải là định nghĩa duy nhất, nhưng nó phù hợp với bài thảo luận của Tôi.

Trách nhiệm là khả năng đáp lại những khuynh hướng chân thật nhất của bạn cũng như những nhu cầu của người khác. Do đó, trách nhiệm cũng được gắn liền với việc cung cấp. Khi bạn cung cấp nhiều hơn cho người khác, bạn phải dựa vào sức mạnh của chính mình. Bạn không thể bị quá ám ảnh với những nhu cầu, mong muốn và khó khăn của mình bởi vì bạn đã đặt mình vào một tình huống đòi hỏi bạn phải đáp ứng tình cảnh và khả năng lớn hơn.

À, bạn không thể chỉ chăm sóc người khác như vậy. Bạn phải chuẩn bị. Ở đây bạn không phải là trở nên mạnh mẽ và sau đó chăm sóc người khác. Bạn không phải là trở nên quyền lực và rồi chịu trách nhiệm. Nó không vận hành như vậy.

Có một mối bận tâm lớn trong xã hội của bạn về tự do cá nhân, khả năng để quyết định và thực hiện định mệnh của chính mình. Đây là một tự do rất hiếm mà bạn có, hiếm trong thế giới của chính bạn và hiếm trong bối cảnh của Cộng Đồng Vĩ Đại của Các Thế Giới, nơi mà tự do cá nhân là cực kỳ hiếm. Có nỗi ám ảnh ở đây về tự do cá nhân. Mọi người muốn giành lại quyền lực, khả năng, mối quan hệ và sự tháo vát, nhưng họ muốn nó mà không với bất kỳ sự xâm phạm nào lên quyền tự do của họ. Không thể như vậy. Có một mối quan hệ trực tiếp giữa quyền lực và tự do.

Khi bạn càng quyền lực, thì bạn càng có ít hơn tự do cá nhân, nhưng bạn càng có nhiều hơn tự do bên trong. Ở đây, bạn không tự do để đi bất cứ đâu bạn muốn và làm bất cứ gì bạn thích bất cứ lúc nào bởi vì bạn đang gánh vác trách nhiệm. Bạn có trách nhiệm đối với người khác thông qua việc chăm sóc họ và thông qua việc cung cấp phụng vụ. Bạn không thể chỉ làm bất cứ điều gì bạn muốn vào bất kỳ giờ nào trong ngày. Với quyền lực và khả năng lớn hơn, bạn có cảm nhận lớn hơn rằng cuộc sống của bạn có định mệnh, mục đích và phương hướng, và đây là bối cảnh lớn hơn cho tự do.

Tự do cá nhân trở nên rất ám ảnh bởi vì nó đòi hỏi những thứ từ cuộc sống mà bản thân bạn không thể cung cấp. Mọi người nói, “Tôi muốn có sự bình an trọn vẹn, quyền lực trọn vẹn và khả năng trọn vẹn. Tôi muốn có thể làm những gì bất cứ ai có thể làm, nhưng tôi không muốn bất cứ thứ gì giữ tôi lại, hạn chế tôi, kìm hãm tôi, hoặc ràng buộc tôi. Tôi muốn cảm thấy tốt về bản thân vào mọi lúc. Tôi không muốn ở trong những tình huống tệ hại. Tôi không muốn phải đối mặt với những thứ xấu xí. Tôi muốn thế giới là một nơi hoàn toàn tuyệt vời để tôi có thể có tự do cá nhân và không làm tổn thương bất kỳ ai.”

Làm sao có thể có bình an trừ khi bạn đã giành lại quyền lực của mình? Bình an không phải là trạng thái mà thế giới không xâm phạm bạn. Bình an là trạng thái của sự khám phá nội tâm khi bạn nhận ra rằng bạn là một phần của cuộc sống, rằng có những mối quan hệ sẵn có và những Giáo Viên Tâm Linh của bạn là có thật và tồn tại bên trong bạn. Bạn nhận ra rằng bạn có sự hỗ trợ từ bên ngoài và từ bên trong — một nguồn lực lớn hơn những gì bạn có thể cung cấp cho chính mình. Đây là những gì cho phép bạn đảm nhận những nhiệm vụ lớn và gánh gánh nặng. Cuộc sống thật ngắn ngủi ở đây. Bạn không ở đây lâu lắm, nhưng bạn có thể làm những việc lớn ở đây, những việc quan trọng.

Trong xã hội này, bạn có cơ hội và sự bất lợi. Cơ hội vĩ đại của bạn là tự do để tìm kiếm Tri Thức và thể hiện cuộc sống nội tâm của bạn một cách cởi mở. Tự do này là chưa từng có, Tôi đảm bảo với bạn. Sự bất lợi của bạn là rằng bạn có rất ít hình mẫu cho quyền lực hoặc khả năng thật sự và rất ít hình mẫu cho mối quan hệ thành công. Xã hội của bạn có vẻ như nuông chiều bản thân và rất hỗn loạn. Bạn tự do để chọn, nhưng các lựa chọn là rất nhiều, và bạn có rất ít ví dụ tham khảo về cách để đưa ra lựa chọn tốt nhất.

Bây giờ bạn có tự do để có mối quan hệ với rất ít giới hạn. Đàn ông và phụ nữ thì cực kỳ sẵn đó cho nhau như chưa từng trước đây. Họ không bị ngăn cách bởi tầng lớp xã hội hoặc tầng lớp kinh tế. Bạn có của cải to lớn dành cho bạn. Cuộc sống của bạn thật dễ dàng và phần lớn các nhu cầu cơ bản của bạn đang được đáp ứng. Bạn có nhà để ngủ trong, quần áo để mặc và thức ăn để ăn.

Vì vậy, với sự tự do của mình, bạn tìm cách giành lại quyền lực của mình. Tuy nhiên, nếu bạn cố gắng làm điều này mà không đảm nhận gánh nặng của trách nhiệm, thì việc tìm kiếm của bạn sẽ là vô ích. Bạn sẽ đòi hỏi từ người khác rằng họ chấp nhận bạn và trao cho bạn sự tự do cũng như sự cho phép mà bản thân bạn không thể cung cấp. Nỗ lực này là rất đầy thất vọng. Nó tập trung vào việc nhận chứ không phải vào việc cho đi.

Nhiều người thường hỏi, “Tôi có thể làm gì lúc này để có được khả năng lớn hơn?” Đôi khi họ được trao cho những chỉ dẫn cụ thể. Thường thì những thứ này không được đáp lại một cách tích cực vì nó đồng nghĩa với việc hạn chế tự do cá nhân của họ. Họ được bảo, “Hãy đi đảm nhận vai trò này.” “Hãy kết hôn. Có con.” “Hãy bắt đầu một doanh nghiệp.” Nhưng họ sau đó nghĩ, “Ồ, tôi không muốn làm điều đó. Nó quá khó. Nó quá mức. Tôi sẽ phải từ bỏ cuộc chơi của mình, những hạnh phúc nhỏ bé của mình.”

Bạn thấy đấy, con người hiếm khi chủ động lớn lên và phát triển. Con người thường phát triển bởi vì họ phải làm, không phải vì họ muốn. Sự tự mãn là vốn có trong sự sống thông minh, và môi trường của bạn thì thật dễ dàng đến nỗi sự tự mãn là cố hữu. Nếu bạn sống trong một môi trường đòi hỏi hơn nơi các lựa chọn của bạn là hạn chế, thì bạn sẽ xem trọng các quyết định của mình hơn nhiều vì chúng sẽ có hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.

Trách nhiệm thì khó khăn, nhưng cũng đầy thoả mãn nếu nó được đặt trong góc độ thích hợp và được trao trong đúng khu vực. Bạn phải chọn một cách khôn ngoan gánh nặng bạn sẽ gánh, ai bạn sẽ chăm sóc và cho lý do gì. Bạn sẽ hạnh phúc hơn nếu bạn có thể cung cấp cho người khác vượt ngoài lựa chọn của chính bạn. Ví dụ, nếu bạn có con, à, một số ngày bạn muốn là cha mẹ và một số ngày bạn không muốn, nhưng bạn là cha mẹ mỗi ngày. Nếu bạn sở hữu doanh nghiệp, bạn thực hiện việc kinh doanh đó vào những ngày bạn thích kinh doanh và vào những ngày bạn không thích. Ở đây những phần thưởng của bạn thì lớn hơn và lâu dài hơn so với tự do để đi và lấy ngày nghỉ bất cứ khi nào bạn bị thôi thúc.

Vì vậy, trong bất cứ công ăn việc làm gì bạn tham gia, hãy tập trung vào việc đóng góp cho người khác. Đừng tập trung vào việc được yêu thích và được chấp nhận. Đừng tập trung vào việc được cho phép để thể hiện bản thân mà không có sự phản đối của người khác. Đừng tìm kiếm tự do. Hãy tìm kiếm sự đóng góp. Bạn tự do để đóng góp trong xã hội của mình ở mức độ rất lớn. Tự do này là đáng giá. Khi bạn rời khỏi thế giới này, bạn sẽ không cần phải nuôi ăn và cung cấp nhà ở cho bản thân. Bạn sẽ không cần phải chăm sóc thể xác. Bạn sẽ không có tất cả những thử thách và khó khăn này.

Một đặc điểm của tất cả những người nam nữ đã giành lại Tri Thức là rằng họ có thể chăm sóc người khác một cách hiệu quả, mà không mất đi sức sống. Điều này không có nghĩa là nó là dễ dàng. Điều này không có nghĩa là nó luôn vui thú, và không có nghĩa là họ làm việc đó một cách thanh nhã, không nhất thiết vậy. Nhưng họ có khả năng làm được việc đó.

Có hai khía cạnh của tâm trí trong mỗi cá nhân, và Tôi muốn bàn về chúng để bạn có cái nhìn đúng đắn về những điều này. Tôi sẽ sử dụng thuật ngữ: khía cạnh cá nhân và khía cạnh Phi Cá Nhân.

Khía cạnh cá nhân của bạn, mà là tính cách của bạn, là khía cạnh của tâm trí mà bạn đã thu thập và đã phát triển trong cuộc đời ngắn ngủi của chính mình ở đây. Khía cạnh Phi Cá Nhân của bạn là khía cạnh của tâm trí mà bạn đã mang với bạn. Nó là vốn có đối với bạn. Nó thật ra là thực tại của bạn bên ngoài thế giới này như nó tồn tại trong thời điểm này, mà Chúng Tôi cũng gọi là Tri Thức.

Trong khía cạnh cá nhân, có nhiều quan điểm nhưng chúng đều thuộc về cá nhân. Có sự khác biệt cơ bản giữa quan điểm từ khía cạnh cá nhân của bạn và quan điểm từ khía cạnh Phi Cá Nhân của bạn. Từ khía cạnh cá nhân của bạn, cuộc sống của bạn trông một kiểu. Từ khía cạnh Phi Cá Nhân, nó trông một kiểu hoàn toàn khác.

Khía cạnh cá nhân về cơ bản bận tâm đến sự sống còn. Một khi nó đã chắc chắn rằng nó có đủ thức ăn cho cơ thể, đủ quần áo và chỗ ở, nó sẽ tìm kiếm sự chấp thuận, vì đó là nhu cầu đầy tuyệt vọng của nó, mà cũng được dựa trên sự sống còn. Nó rất đòi hỏi. Nó vô cùng căng thẳng về cuộc sống vì nó là tạm thời, và nó đối mặt với sự hủy diệt hoặc xâm phạm từ rất nhiều nguồn khác nhau đến nỗi nó không thể tính đến tất cả. Vì vậy, nó về cơ bản là đầy sợ hãi và không hạnh phúc. Để xoa dịu sự không hạnh phúc của mình, nó tìm kiếm sự kích thích và lối thoát. Nó không muốn biết, vì Tri Thức là đáng sợ đối với nó. Tri Thức đại diện cho nỗi đau và sự mất mát và mối đe dọa đối với sự tồn tại của nó. Khía cạnh cá nhân thì không xấu xa; nó chỉ bất lực. Nó không thể tự mình vận hành vì nó giống như một đứa trẻ.

Khía cạnh Phi Cá Nhân của bạn về cơ bản bận tâm đến việc đóng góp, vì đó là lý do tại sao bạn đã chọn để vào trong thế giới này. Bạn đã không đến đây chỉ cho sự phát triển của riêng mình. Bạn đã đến đây với các nguồn lực từ Gia Đình Thánh Linh của bạn bên ngoài thế giới này để đóng góp những thứ cụ thể cho thời gian và địa điểm này. Do đó, khía cạnh Phi Cá Nhân về cơ bản bận tâm đến việc đóng góp. Sự sống còn không phải là vấn đề đối với nó ngoại trừ rằng nó muốn duy trì tâm trí và cơ thể trong trạng thái khỏe mạnh. Nó muốn giúp bạn tránh nguy hiểm và đảm bảo rằng bạn đi đến đúng nơi và tìm được đúng người. Quan điểm của nó về cuộc sống thì vô cùng khác so với khía cạnh cá nhân. Các ưu tiên của nó thì khác, khuôn khổ tham khảo của nó thì khác và khái niệm của nó về mối quan hệ thì khác. Hiểu biết của nó về thành công, sự sống còn và phúc lợi thì khác. Đó là một nhận thức hoàn toàn khác.

Công việc của Chúng Tôi là để cung cấp sự chuyển đổi vào trong khía cạnh Phi Cá Nhân, vì cho đến khi điều đó xảy ra và trở thành nền tảng cho nhận thức và việc ra quyết định, cuộc sống của bạn vẫn sẽ có vẻ liều lĩnh và thiếu nhất quán. Bạn sẽ đi từ hạnh phúc đến buồn bã, tới lui, tới lui. Bạn sẽ có những khoảnh khắc ngắn ngủi của nhận biết sáng suốt và những giai đoạn dài của sự trống rỗng và thất vọng.

Tôi muốn nhắc lại rằng nhận thức từ hai trạng thái tâm trí này là cực kỳ khác nhau. Từ khía cạnh Phi Cá Nhân của bạn, một khi bạn đạt được nền tảng ở đó, bạn sẽ nhìn vào cuộc sống như thể bạn là một vị khách đến từ Gia Đình Thánh Linh của mình, những người bạn đã được gửi đến đây để phục vụ. Bạn sẽ không bị đe dọa bởi thế giới bởi vì bạn sẽ biết nó là một trạng thái thoáng qua, tạm thời và nó không thể chạm vào bạn. Nó chỉ có thể cản trở khả năng đóng góp của bạn. Các Giáo Viên bên trong của bạn có liên quan đến khía cạnh Phi Cá Nhân của bạn. Đó là lý do tại sao việc liên hệ với họ là rất có giá trị bởi vì họ có khả năng khai tâm bạn vào trong Tri Thức.

Nhưng, tất nhiên, con người sống trong khía cạnh cá nhân của họ. Bạn được sinh ra trong tình trạng mất trí nhớ, và bạn đã lớn lên và phát triển tâm trí cá nhân của mình để nó có thể giao tiếp và tồn tại trong thế giới này. Sự giao tiếp và tồn tại là những bước cần thiết mà bạn không thể bỏ qua để có thể vận hành ở đây. Bạn phải có một tâm trí cá nhân bởi vì nó cung cấp sự tiếp cận đến những sinh loài khác ở đây. Nó cho phép bạn tồn tại ở đây trong trạng thái vật chất, nhưng nhiệm vụ và trách nhiệm của nó thì rất hạn chế khi so sánh với Tri Thức của bạn đến nỗi bạn không thể coi hai khía cạnh này của tâm trí ngang hàng với nhau.

Chúng ta có thể nói rằng tâm trí cá nhân của bạn là khoảng mười phần trăm của bạn và nó là mười phần trăm mà bạn đang sống trong. Việc đưa bạn vượt ra ngoài tâm trí cá nhân của bạn sẽ trao cho bạn tầm nhìn về cuộc sống và trải nghiệm trực tiếp về mục đích của mình. Theo thời gian, khi bạn ngày càng tiếp cận nhiều hơn với trải nghiệm này, bạn sẽ có được nền tảng cho thành tựu thật sự.

À, khi mọi người nói về trực giác, thì họ thật ra đang cảm thấy ảnh hưởng của khía cạnh Phi Cá Nhân lên khía cạnh cá nhân, nhưng họ vẫn đang ở trong khía cạnh cá nhân. Họ vẫn bận tâm về việc có được những thứ họ muốn để họ có thể sống sót. Điều này cũng bao gồm hạnh phúc bởi vì nếu bạn không có đủ hạnh phúc, thì bạn sẽ mất hứng thú với việc sinh tồn và rồi tự hủy hoại bản thân. Đây là lý do tại sao con người làm mọi kiểu việc làm có hại cho bản thân họ về thể chất và tinh thần. Họ không thiết tha gì nữa.

Khía cạnh cá nhân là về sự sợ hãi và sống còn. Nó biết rằng nó không thể chiến thắng các thế lực của tự nhiên và cuộc đấu tranh của nó để sống còn theo thời gian sẽ bị áp đảo, vì vậy nó tìm kiếm sự thoải mái và lối thoát. Nó muốn đảm bảo rằng nó có mọi thứ mà nó cảm thấy sẽ trao cho nó cảm nhận nào đó về danh tính, mục đích và phương hướng. Nó muốn điều này bởi vì, khi không có Bản Thể của bạn, nó lạc lối. Nó giống như một đứa bé trong thế giới rộng lớn không với người giám hộ. Khía cạnh Phi Cá Nhân của bạn là người giám hộ cho khía cạnh cá nhân của bạn. Bản Thể của bạn là người giám hộ cho tâm trí của bạn.

Việc được khai tâm vào trong Tri Thức là việc chuyển khuôn khổ tham khảo của bạn từ tâm trí mình sang Bản Thể của mình. Nó về cơ bản là sự thay đổi trong nhận thức, bởi vì khi bạn vẫn ở trong tâm trí cá nhân của mình, mọi thứ trông như một kiểu. Tuy nhiên, khi bạn đạt được sự truy cập vào Tri Thức và có thể trải nghiệm nó với tần suất lớn hơn, bạn sẽ nhận thấy sự thay đổi sâu sắc này. Ở đây, bạn sẽ không cố gắng giải quyết các vấn đề cá nhân của mình trong khi bạn đang ở trong tâm trí cá nhân của mình. Bạn sẽ chỉ cố gắng thực hiện một số thực hành hoặc quy trình nhất định mà sẽ giúp bạn duy trì những gì bạn biết trong khi bạn đang ở trạng thái không biết.

Thật tai hại để tin rằng tâm trí cá nhân của bạn là xấu xa hoặc tệ hại trong khi thật sự nó là đáng thương hại. Điều này giống như việc trừng phạt đứa trẻ vì là đứa trẻ, vì không phải là người lớn. Liệu bạn có thể tạo ra một tâm trí trong một vài năm mà có thể sánh với tầm cỡ của danh tính thật sự của mình không? Bạn có thể chế nhạo Chúa như thế à? Liệu bạn có thể tạo ra một nhận thức hoặc một hệ thống niềm tin mà theo bất kỳ cách nào có thể sánh với quyền lực của Tri Thức không? Dĩ nhiên là không.

Tâm trí cá nhân của bạn cần tâm trí Phi Cá Nhân của bạn để được an toàn. Khi tâm trí Phi Cá Nhân của bạn trỗi lên, bạn sẽ ngày càng cảm thấy an toàn và bảo đảm, nhưng sẽ có sự phản kháng vào lúc đầu bởi vì vấn đề sống còn này. Khi bạn học cách nhận lãnh sự hướng dẫn từ Các Giáo Viên của mình, bạn bắt đầu từ bỏ một chút kiểm soát trên các thứ. Nỗi ám ảnh về tự do cá nhân, mà là nỗi ám ảnh của khía cạnh cá nhân về sự sống còn và sự toại nguyện, bắt đầu được chuyển đến Quyền Lực Vĩ Đại bên trong bạn. Bạn bây giờ đang chấp nhận mối quan hệ vào trong cuộc sống của mình.

Bạn có thể sống trong quốc gia tuyệt vời này, nhưng bạn lại sống cuộc sống nhỏ bé và ám ảnh với những thứ nực cười. Khi bạn sợ hãi, bạn đi tìm kiếm mối quan hệ, và nó giúp bạn giải thoát tạm thời. Bạn không biết phải làm gì với tự do của mình. Chúa không đang can thiệp. Bạn có thể làm bất cứ điều gì ở đây, nhưng rất ít người biết phải làm gì với tự do của họ. Thật đáng buồn vì bạn có tất cả mọi thứ nhưng bạn vẫn trống rỗng. Khao khát chân thật bên trong của bạn vẫn chưa được thoả mãn.

Rồi thì, điều bắt đầu khôi phục bạn chính là trách nhiệm. Tri Thức của bạn sẽ luôn hướng dẫn bạn để bắt đầu phục vụ mọi người, chăm lo cho họ, hành động có trách nhiệm và hiệu quả trong giao tiếp. Nó sẽ giúp bạn phân biệt ai cần chăm sóc và ai không nên chăm sóc. Con người phải phục vụ. Bạn đã được tạo ra cho điều này. Trên thực tế, tất cả chúng sinh được tạo ra để phục vụ. Nếu bạn là người lấy đi trong cuộc sống, thì bạn sẽ rất không hạnh phúc. Cuộc sống ở đây không thể trao đủ cho bạn để thỏa mãn bạn. Nó luôn lấy đi các thứ, vì vậy nó cực kỳ buồn.

Tri Thức đang ở với bạn. Đó là một Sự Hiện Diện khổng lồ. Nó quyền lực đến mức thật đáng sợ để chạm trán vào lúc đầu. Bạn chỉ có thể tiếp cận nó ở những mức độ nhỏ bởi vì bạn chưa có năng lực để chấp nhận mức độ khổng lồ như thế của tâm trí. Đó là lý do tại sao khi con người có trải nghiệm về Tri Thức, họ bỏ chạy và đi trốn. Họ quay lại vào trong tình cảm lãng mạn hoặc say mê hoặc kiểu hoạt động suy nhược nào đó nơi họ có thể ẩn náu vì Tri Thức quá vĩ đại.

Bởi vì cuộc sống của bạn là một phần của Kế Hoạch Vĩ Đại, bạn có một vai trò vốn có để đảm nhận. Điều này luôn kết nối bạn vào mối quan hệ với những người khác một cách rất sâu sắc. Bây giờ bạn không ở trong mối quan hệ cho tự do cá nhân hoặc sự toại nguyện cá nhân. Bạn bây giờ đang ở trong mối quan hệ, có lẽ, vì những lý do bạn thậm chí không thể mô tả, nhưng bạn phải ở bên nhau. Khi bạn ở bên nhau, cuộc sống của bạn bắt đầu cảm thấy thư thái hơn, và có sự chấp nhận lớn hơn đối với bản thân. Bạn thấy rằng bản chất của bạn được hướng đến một vai trò nào đó phù hợp nhất cho bạn.

Chúa biết rằng nếu bạn tìm được đúng chỗ của mình, phần lớn rối loạn hiện tại của bạn sẽ biến mất. Bạn sẽ hạnh phúc chỉ để thực hiện vai trò của mình. Tuy nhiên, bởi vì vai trò của bạn trái ngược với rất nhiều mục tiêu và tham vọng trước đây của bạn và bởi vì khía cạnh cá nhân của bạn lo sợ rằng vai trò của bạn có thể không có thật hoặc đúng, nó không được theo đuổi.

Bạn thấy không, có những bước ngoặt trong cuộc đời. Chúng ta có thể nói rằng cuộc sống có ba giai đoạn: giai đoạn phủ nhận, giai đoạn khám phá và giai đoạn thành tựu.

Trong giai đoạn đầu tiên, cuộc sống của bạn thật sự là về việc thoát khỏi Tri Thức. Nó bận tâm với sự phấn khích, cảm giác và kích thích để tâm trí của bạn sẽ không biết bất cứ thứ gì.

Giai đoạn thứ hai là giai đoạn khám phá. Nó được sinh ra từ thực tế rằng giai đoạn đầu tiên là vô cùng thất vọng. Bây giờ bạn nhận ra rằng có những thứ quan trọng bạn phải học và nhận biết để không lặp lại những sai lầm cũ. Giờ đây bạn có cảm giác lớn hơn rằng bạn có thể hạnh phúc hơn, tham gia nhiều hơn và một tài sản lớn hơn so với những gì bạn từng cho là khả thi trước đây. Vì vậy, bạn bắt đầu phân biệt những gì là đúng và tốt và những gì là sai hoặc xấu đối với bạn.

Việc này, theo thời gian, dẫn đến khám phá rằng bạn thật sự có một mục đích và rằng bạn phải kết nối bản thân theo cách nào đó trong cuộc sống để khám phá ra mục đích này và sống nó, vì chính trong việc sống mục đích này mà nó mới được khám phá. Tôi không thể trao cho bạn một định nghĩa và nói, “Bạn là cái này,” và bạn nói, “Ồ, tôi thật vui. Tôi biết rằng tôi là cái này.” Bạn phải sống nó. Nó phải phát triển cho bạn. Nó vĩ đại đến mức bạn không thể đơn giản chấp nhận nó và rồi nó xảy ra.

Các Giáo Viên của bạn không muốn mang đến quá sớm nhận thức về mục đích. Nó không thể được mang đến cho đến khi bạn sẵn sàng, sẵn lòng và có thể gánh vác trách nhiệm của nó. Việc khám phá Tri Thức có nghĩa là bạn sẽ được yêu cầu làm những việc trong cuộc sống mà có lẽ không được dựa trên những mục tiêu cũ. Nhưng nếu bạn thực hiện chúng, bạn sẽ tôn trọng bản thân và cảm thấy thoải mái trong bản thân vì chúng sẽ rất đúng đối với bạn.

Cuộc đấu tranh lớn nhất cho tự do luôn là để thoát khỏi khía cạnh cá nhân để tìm Tri Thức. Nhưng nếu bạn sợ khía cạnh Cá Nhân của mình, mà tất cả mọi người đều vậy, và chưa mạo hiểm tới đó một cách hiệu quả, thì bạn sẽ cố gắng khiến người khác yêu mến và chấp nhận bạn, bằng vũ lực hoặc thuyết phục, và đảm bảo rằng không ai xâm phạm bạn trong bất cứ cách nào. “Không ai có thể bảo tôi phải làm gì!” Bạn thấy đấy, đó là vấn đề với Những Giáo Viên Tâm Linh. Họ cho bạn biết phải làm gì và bạn rất cần lời khuyên của họ, nhưng họ cũng dạy bạn cách đưa ra quyết định.

Nếu bạn không thể bị xâm phạm bởi bất cứ ai, thì sẽ có xung đột to lớn về uy quyền: “Tôi phải quyết định những gì tôi làm trong cuộc sống. Không ai có thể bảo tôi bất cứ điều gì.” Điều đó tạo ra một tình huống giảng dạy rất khó khăn, bởi vì học sinh bây giờ đang đòi hỏi những điều lớn lao nhưng sẽ không nhận lãnh lời khuyên hay chỉ đạo từ bất kỳ ai. Vì vậy, Các Giáo Viên không thể trỗi lên. Họ phải đứng ở sau, gửi suy nghĩ của họ vào trong tâm trí của học sinh. Học sinh sẽ nghĩ đó là suy nghĩ của mình: “À, tôi có một ý tưởng tuyệt vời hôm nay!” và học sinh sẽ được phục hồi.

Khi học sinh học cách đi theo, họ bắt đầu có cảm giác rằng hướng đi của họ không đến từ một mình họ, rằng thật sự có một Sự Hiện Diện rất vĩ đại ở bên họ. Nó không chỉ là Sự Hiện Diện của họ, bởi vì Sự Hiện Diện là gì chứ không phải là mối quan hệ? Bạn như một cá nhân thì không có Sự Hiện Diện. Bạn không thể có Sự Hiện Diện và tách khỏi cuộc sống. Bạn có Sự Hiện Diện bởi vì bạn vốn được kết nối với cuộc sống, và đó là thứ tạo ra Sự Hiện Diện.

Không có các cá nhân quyền lực. Một cá nhân quyền lực có thể là gì? Các cá nhân quyền lực là biểu hiện của một cái gì đó vĩ đại hơn tính cá nhân, và điều đó khiến họ quyền lực. Đó là lý do tại sao Chúng Tôi nói rằng không có các cá nhân vĩ đại, nhưng có những mối quan hệ vĩ đại.

Vì nhu cầu xã hội và chính trị của nhân loại, các bạn sẽ trở nên ngày càng phụ thuộc vào nhau trong những năm tới. Trọng tâm vào tự do cá nhân sẽ bị hạn chế bởi hoàn cảnh của bạn. Bạn thấy đấy, mọi người muốn thế giới giống như Vườn Địa Đàng để họ có thể có tự do hoàn toàn để khám phá và thể hiện, nhưng thực tế là họ đã tạo ra thứ gì đó rất khác mà đòi hỏi họ ở trong mối quan hệ với nhau và học cách hợp tác và chăm sóc người khác. Nếu bạn sống trong Vườn Địa Đàng, bạn sẽ rất bất hạnh vì nó sẽ không đòi hỏi bất cứ điều gì ở bạn. Bạn sẽ ở trong một sự cô lập rất đẹp.

Những gì bạn sẽ tạo ra là những điều kiện sẽ khiến mối quan hệ trở nên cần thiết bởi vì hầu hết mọi người phát triển vì sự cần thiết chứ không phải vì sở thích. Sự phát triển chân thật đòi hỏi thách thức, thay đổi và điều chỉnh. Nó đòi hỏi rằng bạn từ bỏ một chút tự do cá nhân nhưng nó khiến tự do bên trong là khả thi.

Làm sao bạn có thể biết được khả năng của mình trừ khi bạn chăm sóc người khác? Làm sao bạn có thể đạt được bất cứ điều gì mà không gánh gánh nặng trách nhiệm? Làm sao tình bạn đích thực hay hôn nhân đích thực có thể được thiết lập trừ khi bạn liều lợi ích cá nhân của mình cho người khác? Đó là lý do tại sao việc có con là có ích cho nhiều người. Khi đó cuộc sống là nhiều hơn về việc cung cấp cho người khác. Có sự bình an nhất định trong điều này, mặc dù nó không dễ dàng. Ở đây bạn không có thời gian để liên tục hỏi, “Tôi là ai? Hôm nay tôi ra sao? Trạng thái tinh thần của tôi ra sao? Trạng thái thể chất của tôi ra sao? ” Bạn phải chăm sóc người khác.

Khi bạn tốt nghiệp khỏi thế giới này, đối với những người trong số các bạn tiến hoá qua khỏi học vấn của thế giới này, bạn sẽ phải chăm sóc người khác. Đó sẽ là nhiệm vụ của bạn. Cũng giống như Chúng Tôi. Theo những cách cụ thể, bạn sẽ phải chăm sóc người khác. Khi bạn ở bên kia cuộc đời này, bạn sẽ thấy rằng việc chăm sóc cho những người vẫn còn ở đây là đầy thử thách bởi vì họ mâu thuẫn về sự tồn tại của bạn. Họ mâu thuẫn về mối quan hệ của họ với bạn, nếu họ nhận thức về nó, và họ có các quan điểm rất mâu thuẫn về mọi thứ. Vì vậy, nếu bạn muốn liên lạc với họ hoặc trao cho họ thứ gì đó hữu ích, bạn sẽ gặp phải những kết quả rất hạn chế, không phải vì họ tệ mà vì họ là một phần của thế giới không có Tri Thức.

Nghe nè. Tôi không phải đang coi thường bạn chút nào. Tôi đang nói về sự vĩ đại đang bị giấu bên trong bạn. Sự vĩ đại này đi kèm với cái giá, nhưng cái giá là rất nhỏ và phần thưởng thì rất lớn đến mức thật sự không có cái giá nào khi bạn suy ngẫm về nó.

Chúng Tôi yêu cầu các học sinh của Tri Thức xem xét các mối quan hệ của họ một cách nghiêm túc vì các mối quan hệ là rất quan trọng. Chúng Tôi đã yêu cầu họ nhìn nhận cuộc sống của họ là có mục đích và mọi thứ họ làm đều liên quan đến mục đích này theo cách nào đó.

Bạn phải tương tác với người khác theo cách đặc biệt để kích hoạt Tri Thức trong nhau. Những mối quan hệ dựa trên Tri Thức thì không chỉ đơn thuần chữa lành. Chúng không chỉ đơn thuần giúp khía cạnh cá nhân thoải mái. Chúng thật sự là cho cái gì đó lớn hơn.

Thử thách của bạn bây giờ là để học cách đóng góp cho đúng người cho đúng mục đích mà không tự đặt mình vào rủi ro không cần thiết. Điều này đòi hỏi Minh Triết, một khía cạnh hoàn toàn khác của việc học. Tuy nhiên, việc học Minh Triết đi đôi với việc khám phá Tri Thức.

Hãy để Chúng Tôi trao cho bạn ý tưởng quan trọng này mà có thể trái ngược với nhiều tham vọng của bạn. Ý tưởng này đáng để suy nghĩ kỹ: Khi bạn càng quyền lực, thì bạn càng phải ẩn mình. Khi năng lực của bạn cho Tri Thức càng lớn, thì bạn càng ít muốn thể hiện nó cho người khác. Những người có Tri Thức không thể hiện nó ngoại trừ trong một số trường hợp nhất định và với một số cá nhân nhất định. Tại sao lại vậy? Bởi vì nếu không nó sẽ tạo ra xung đột, sợ hãi và thù địch đối với người cho. Nó làm phát sinh những xung đột sâu sắc nhất trong tâm trí của người nhận. Nó có thể kích hoạt sự thay đổi trước khi người đó sẵn sàng cho thay đổi và có thể kích thích một quyền lực trong người nhận mà họ có thể không có năng lực cho quyền lực đó. Do đó, khi bạn càng quyền lực, thì bạn càng phải ẩn mình hơn. Đối với những người trong số các bạn mà đã nghĩ về việc biến đổi thế giới hoặc tạo sự chú ý bằng cách thể hiện một đức tính vĩ đại nào đó, thì bạn bây giờ phải suy nghĩ thật thận trọng.

Nếu Giê-su đến vào ngày mai, ngài sẽ bắt đầu cuộc chiến tranh thế giới tiếp theo. Chúng Tôi đảm bảo với bạn đây sẽ là như vậy — tín đồ chống lại những người không phải tín đồ. Nó sẽ là khủng khiếp. Bất cứ khi nào bất kỳ linh hồn vĩ đại nào đã trở thành công khai, thì đã có nhiều xung đột và bất hòa. Nó đã vận hành những thế lực thay đổi vĩ đại. Nó đã kích hoạt nhiều người. Tuy nhiên, khi bạn được kích hoạt bởi Tri Thức và bạn không thể chấp nhận nó, bạn sẽ chống loại người cho. Giê-su có đã đem đến hòa bình cho thế giới không? Ngài đã đem đến sự kích hoạt của Tri Thức. Nhiều chiến tranh đã theo sau sự hiện diện của ngài ở đây. Ngài biết điều này sẽ xảy ra, tất nhiên. Vì vậy, ngay cả ngài cũng đã có xung đột với việc cho đi.

Bạn không trao cho trẻ em quyền lực. Bạn nuôi dạy chúng để chúng có thể trở nên quyền lực. Tuy nhiên, tại một số ngã rẽ nhất định trong lịch sử, các cá nhân của Tri Thức phải trở nên cởi mở và thể hiện khả năng của họ, mà không phải là khả năng cá nhân của họ. Đây là điều giúp quá trình tiến hoá của bạn tiếp tục. Những biểu hiện này là rất hiếm. Đừng nghĩ rằng nếu bạn trau dồi Tri Thức, thì bạn sẽ được yêu cầu thể hiện nó rất thường xuyên, mặc dù bạn sẽ được yêu cầu sử dụng nó liên tục. Nếu bạn cho nó đi một cách bừa bãi, thì bạn sẽ rất thất vọng vì bạn sẽ thấy rằng hầu hết mọi người không quan tâm và nếu bạn thúc ép họ, họ sẽ trở nên thù địch. Vì vậy, rất khó để không chỉ trích người khác hoặc hạ thấp món quà của chính bạn.

Tri Thức là trạng thái của việc trực tiếp nhận biết và nó cực kỳ quyền lực. Nó không dành cho tất cả mọi người vào lúc này. Tuy nhiên nếu nó được truyền lại và được trao cho những cá nhân đã chuẩn bị cho nó, thì thế giới này sẽ tăng tốc quá trình tiến hóa của nó, và kết quả của sự cho đi này sẽ có tác động lên mọi cấp độ của nỗ lực của con người.

Bạn thấy đấy, Chúa không muốn kích hoạt Tri Thức trong mỗi cá nhân hoàn toàn vào lúc này. Đó không phải là Kế Hoạch của Chúa để làm điều này bởi vì nó không hiệu quả. Có những cá nhân nhất định cần được kích hoạt đến một mức độ nhất định, và khi họ chấp nhận điều này và chấp nhận chức năng của họ mà phát sinh từ nó, thì sau đó họ trao những món quà cụ thể cho người khác. Những người đó sau đó sẽ truyền lại khả năng của họ, và cứ thế. Vì vậy, nó phát triển rộng rãi. Nếu một người trao món quà Tri Thức cho người khác, thì người đó sau đó sẽ cảm thấy được thúc đẩy để trao cho người khác, và những người nhận lãnh sẽ cho đi, và cứ thế. Do đó, món quà ban đầu sẽ tăng lên rất nhiều và tạo sự cộng hưởng. Đó là cách Chúa mang lại sự thay đổi cơ bản với ít nhất gián đoạn. Đó là cách mà khả năng lớn lao của tâm trí được phát huy mà không tạo ra khủng bố hoặc xung đột. Những Nhà Thông Thái biết điều đó. Đó là lý do tại sao họ nói, “Khi quyền lực của bạn càng lớn, thì bạn càng ẩn mình.”

Nếu bạn muốn nổi tiếng và có được những lời khen ngợi lớn lao cho bản thân, thì đừng chia sẻ Tri Thức trực tiếp. Hãy giữ viên ngọc trai trong trái tim bạn và trao những ý tưởng bắt nguồn từ Tri Thức bởi vì ý tưởng là thứ mà thế giới có thể tương tác. Bạn không thể kích hoạt Tri Thức của người khác. Bạn không thể dạy Tri Thức. Nó không thể được dạy; nó chỉ có thể được truyền lại bằng một quá trình rất bí ẩn. Bạn chỉ có thể làm chứng cho điều đó.

Tri Thức kích hoạt Tri Thức. Bạn không thể nói, “Tôi sẽ kích hoạt Tri Thức của bạn. Tôi sẽ giúp bạn liên kết với Tri Thức của bạn.” Điều đó không thành công. Bạn không biết mức độ sẵn lòng, sẵn sàng hay khả năng của người kia.

Con người biết nhiều thứ mà họ không chấp nhận. Bạn biết nhiều thứ về cuộc sống của bạn mà bạn chưa chấp nhận. Bạn biết nên ăn gì và không nên ăn gì, nhưng bạn không tuân theo điều này. Bạn biết những mối quan hệ nào đang lãng phí cuộc đời mình, nhưng bạn sẽ không tách khỏi. Tại sao? Bởi vì bạn chưa sẵn sàng. Bạn không có khả năng cho sự thay đổi này, và bạn có thể không chấp nhận những gì nó rồi sẽ mang lại cho bạn. Điều đó không sao cả, nhưng nếu bạn cố gắng dạy người khác về Tri Thức, bạn sẽ cố gắng thay đổi họ, mà không biết gì về mức độ sẵn sàng của họ.

Tri Thức kích hoạt Tri Thức. Vì vậy, trách nhiệm đầu tiên của bạn là để trở thành một học sinh và người nhận lãnh của Tri Thức. Sau đó Tri Thức tự nó làm việc. Các ý tưởng thì rất quan trọng vì chúng chuẩn bị con người để khám phá Tri Thức, nhưng ý tưởng không phải là Tri Thức. Tất cả những gì chúng có thể làm là để chuẩn bị khuôn khổ tinh thần nơi Tri Thức có thể trỗi lên dễ dàng nhất.

Chính công việc của những Giáo Viên thật sự của bạn mà kích hoạt Tri Thức trong bạn bởi vì họ là thế lực cho Tri Thức. Không phải tính cách của họ mà là quan trọng. Đó là quyền lực của họ trong việc kích hoạt Tri Thức.

Do đó, khi bạn nghĩ về việc trở nên quyền lực hơn, hãy nghĩ về việc có những trách nhiệm to lớn. Nếu bạn muốn có quyền lực mà không có trách nhiệm, thì bạn rồi sẽ đấu tranh với người khác và đổ lỗi cho họ về những khó khăn của bạn. Nếu bạn muốn có nhiều quyền lực hơn, thì bạn sẽ có ít quyền tự do cá nhân hơn và sẽ phải chọn lọc nhiều hơn trong các mối quan hệ. Mặc dù một số người có thể cảm thấy rằng họ rất vượt bậc, nhưng không ai trên thế giới này là vượt bậc. Không ai trong thế giới vượt qua khỏi cám dỗ hay sợ hãi, vì vậy đừng nghĩ rằng bạn có thể vượt lên trên thế giới.

Mọi người hoặc sẽ củng cố bạn hoặc làm bạn suy yếu. Không có thế lực trung lập nào trong cuộc sống. Trong giai đoạn phát triển hiện tại của bạn, mọi người hoặc sẽ củng cố bạn hoặc làm bạn suy yếu. Ngay cả khi họ không có hại và đầy yêu thương, nếu họ không trực tiếp tham gia vào việc nâng cao Tri Thức của bạn, thì họ đang làm suy yếu bạn ở một mức độ tinh tế nhưng rất thật. Thời gian của bạn là quý giá. Mọi người nói, “Tôi muốn có mối quan hệ với bất kỳ ai tôi muốn. Tại sao tôi lại bị giới hạn như vậy? Tôi cố gắng ở cùng ai đó và trạng thái nội tâm của tôi nói Không!”

Có sự xâm phạm quyền tự do của bạn khi bạn đang gánh vác những trách nhiệm lớn lao. Nếu bạn kết hôn, thì bạn không thể quan hệ tình dục với bất kỳ ai bạn muốn. Nếu bạn có con, thì bạn không thể tùy ý đi ra ngoài chơi. Nếu bạn có một doanh nghiệp, thì bạn sẽ có những gánh nặng và bận tâm lớn. Cố gắng bất cứ điều gì quan trọng, và sẽ có sự xâm phạm lên quyền tự do cá nhân của bạn. Điều này là không sao vì nó trao cho bạn cái gì đó tốt hơn.